Một ý tưởng ứng dụng thường bắt đầu rất rộng: học ngoại ngữ tốt hơn, làm việc nhanh hơn, quản lý mọi thứ gọn hơn. Những hướng đó có ích, nhưng chưa đủ để quyết định màn hình đầu tiên nên có gì. Tôi thích đưa ý tưởng về một việc cụ thể mà người dùng có thể hoàn thành.
Thử viết theo mẫu: ai đang ở hoàn cảnh nào, muốn làm gì và đang vướng ở đâu? Ví dụ giả định: một người học gặp từ mới khi đọc, muốn xem nghĩa rồi lưu lại để ôn. Câu này cho thấy một luồng sử dụng; câu “làm ứng dụng học tập toàn diện” thì chưa.
Từ đó, vẽ đường ngắn nhất từ lúc mở công cụ đến khi hoàn thành việc. Với ví dụ trên, đường ấy là nhập từ, đọc nghĩa, lưu từ và tìm lại. Mỗi bước nên có dấu hiệu rõ để người dùng biết thao tác đã thành công hay cần làm tiếp.
Chia ý tưởng thành phần cần ngay và phần có thể đợi. Tra cứu và lưu từ thuộc luồng chính. Hồ sơ trang trí, bảng xếp hạng hay một màn hình thống kê lớn có thể để sau. Đây không phải khẳng định những tính năng đó vô ích, mà là cách tránh xây nhiều thứ trước khi biết phần cốt lõi có dùng được không.
Viết tiêu chí hoàn thành bằng hành động quan sát được: người dùng tìm lại được từ đã lưu sau khi đóng và mở ứng dụng. Tiêu chí như vậy dễ kiểm hơn “trải nghiệm mượt mà”. Nhớ kiểm cả trường hợp không có kết quả và nhập sai, không chỉ một lượt dùng thuận lợi.
Bài tập nhỏ: chọn một ý tưởng, viết một câu về nhu cầu, một luồng chính và một danh sách việc chưa làm. Nếu vẫn chưa biết bắt đầu ở màn hình nào, hãy thu hẹp tình huống thêm. Phạm vi rõ giúp dành công sức cho chất lượng, thay vì chỉ tăng số lượng tính năng.
