Một nút vẫn bấm được khi mất mạng chưa đủ để gọi trải nghiệm là offline. Điều đáng hỏi là người dùng có hoàn thành việc chính không: đọc dữ liệu, tra cứu, ghi lại tiến độ và mở lại những gì vừa làm.

Bắt đầu bằng bản đồ phụ thuộc. Với mỗi thao tác, ghi dữ liệu lấy ở đâu và cần mạng tại bước nào. Nếu một từ đã có nghĩa trong máy nhưng phần phát âm chưa tải, giao diện nên nói rõ điều đó thay vì cho cả màn hình quay chờ.

Phân biệt nội dung đi kèm ứng dụng với gói tải thêm. Gói tải thêm cần trạng thái chưa tải, đang tải, đã sẵn sàng và tải lỗi. Khi tải bị gián đoạn, đừng coi một tệp chưa đầy đủ là dữ liệu có thể sử dụng.

Tiến độ học hoặc ghi chú nên có trạng thái lưu dễ hiểu. “Đã lưu trên máy” khác với “Đã đồng bộ”. Nếu có đồng bộ nhiều thiết bị, cần quyết định cách xử lý hai bản sửa khác nhau; không nên mặc định dữ liệu đến sau luôn là điều người dùng muốn giữ.

Một bài kiểm tra hữu ích là mở ứng dụng lần đầu khi không có mạng, rồi thử lại sau khi đã tải dữ liệu. Tiếp theo, ngắt mạng giữa một thao tác và đóng mở ứng dụng. Mục tiêu là tìm nơi giao diện hứa nhiều hơn những gì dữ liệu thực sự cho phép.

Offline cũng có giới hạn: bộ nhớ thiết bị, phiên bản dữ liệu và việc sao lưu đều cần được nghĩ tới. Cách trình bày đáng tin là nói rõ phần nào dùng được ngay, phần nào cần tải trước và phần nào cần kết nối. Người dùng không cần biết kiến trúc bên trong để hiểu giới hạn của công cụ.